Connect with us

Quan điểm - Tranh luận

Bạn có quyền không?

Case 1: Hãy thử tưởng tượng bạn bị sàm sỡ trên xe bus, bạn có thể quay lại tát người sàm sỡ bạn và bảo họ: “Mày không có quyền chạm vào cơ thể tao”. Tuy nhiên trong một mối quan hệ yêu đương, bạn lại trao cho người yêu bạn quyền được chạm vào cơ thể bạn ở một vài tình huống. Và một đứa trẻ sơ sinh thì hoàn toàn không thể cho phép hoặc không cho phép ai chạm vào cơ thể nó cả. Vậy, “quyền chạm vào cơ thể” được sinh ra từ đâu và khi nào bạn có nó?

Case 2: Ở nhiều đất nước, quyền sống được coi là quyền hiển nhiên và không ai được phép vi phạm nó. Tuy nhiên ở nhiều nước tử hình lại được coi là hợp pháp, nghĩa là việc bị tước đi quyền sống là hoàn toàn có thể và rất nhiều người thừa nhận hiển nhiên việc đó. Vậy khi nào thì một số quyền mặc định của bạn bị tước đi?

I. Đến với góc nhìn của chủ nghĩa thỏa ước (Contractarianism):

Chủ nghĩa thỏa ước, một cách đơn giản và dễ hiểu, có thể được hiểu rằng mọi nguyên tắc đạo đức hay luật pháp đều được sinh ra từ các thỏa ước, trong đó các thực thể lý trí (rational agents) tạo ra thỏa ước quy định một số quyền và nghĩa vụ cụ thể, cũng như các tình huống mà các quyền và nghĩa vụ đó bị tước đi (hay hình phạt) nhằm đạt được một mức lợi ích nào đó cho các bên. Thỏa ước này có thể chỉ dừng lại ở mức được đông đảo mọi người thừa nhận (moral norms) hoặc được đưa vào văn bản chính thức bởi một chính quyền (rules).
Để diễn tả một cách đơn giản, hãy tưởng tượng một xã hội nơi tất cả mọi người có quyền hiếp dâm. Như vậy bạn có quyền làm mọi thứ abcxyz với tất cả mọi người mà bạn có cảm hứng, tuy nhiên những người thân yêu của bạn – cha mẹ, con cái, người yêu bạn hoặc chính bạn cũng có thể trở thành đối tượng của những người khác. Vậy nên, mọi người đều thống nhất rằng một quyền như vậy không thể tồn tại vì ít nhiều ai cũng sẽ bị ảnh hưởng xấu, thậm chí những kẻ có hành vi hiếp dâm sẽ phải chịu hình phạt (vào tù – tước đi quyền tự do di chuyển, bị đánh – tước đi quyền tự do thân thể, vân vân.)

II. Vậy những thỏa ước đó được hình thành như thế nào?

Từ lâu, khái niệm quyền và nghĩa vụ đã tồn tại trong xã hội loài người như một thành phần không thể tách rời. Về cơ bản, chủ nghĩa thỏa ước cho rằng một thỏa ước chỉ được hình thành bởi 2 hoặc nhiều thực thể lý trí – hay nói cách khác là con người.
Khi con người có ngôn ngữ và khả năng tư duy, họ bắt đầu cảm thấy nên tạo ra những giao ước nhằm tăng tối đa lợi ích của xã hội (hoặc của bản thân) với những người khác, từ đó tạo tiền đề để họ làm ăn sinh sống và làm những gì họ muốn, giao ước có thể công bằng hoặc không công bằng (tùy vào “bargaining power” – hay thế thương lượng của các bên – thế nào là “một thỏa ước công bằng” là một khái niệm phức tạp và gây nhiều tranh cãi, các bạn tự tìm hiểu thêm nhé :)).
Có một số thỏa ước được một thực thể đứng đầu xã hội đảm nhận, thực thể này có sức mạnh để đảm bảo hình phạt nếu các quyền và nghĩa vụ trong thỏa ước bị vi phạm, những quyền và nghĩa vụ đó trở thành các yếu tố cấu thành nên luật pháp, ví dụ: quyền sống, quyền tự do thân thể, quyền tự do sử dụng tiền chính đáng mình kiếm được, quyền tự do nuôi chó,…
Tuy nhiên có những quyền và nghĩa vụ mà được mọi người thừa nhận rộng rãi nhưng không được thực thể đứng đầu xã hội đảm bảo, các quyền và nghĩa vụ đó trở thành các quy ước đạo đức, ví dụ: khi yêu nhau thì “phải chung thủy” với nhau, con cái thì “phải có nghĩa vụ báo đáp cha mẹ”. Tất nhiên bạn không chung thủy hay không báo hiếu cha mẹ thì công an cũng chẳng tới xách bạn đi nhưng bạn sẽ phải chịu những lời đàm tiếu xã hội, vì chẳng ai muốn mình ở thế dưới trong một cuộc yêu đương hay về già bị con cái từ mặt.

III. Nếu thỏa ước chỉ có thể được tạo ra bởi những thực thể lý trí, vậy những người khuyết tật về lý trí hoặc động vật có quyền không?

Hãy thử tưởng tượng, bạn đang bình thường bỗng nhiên bị tai nạn và phải sống thực vật, vậy bạn còn có quyền gì không khi bạn tạm thời không phải một thực thể lý trí. Lúc này có thể hiểu rằng quyền sống của bạn đã được thiết lập từ trước đó trong xã hội, vì ai cũng có thể bị sa cơ vào tuổi già hoặc ốm yếu mất khả năng lý trí và sức lao động, bởi vậy để phòng tránh trường hợp mình bị rơi vào những hoàn cảnh đó và bị đối xử tệ, những thỏa ước trước đó đã đảm bảo những trợ cấp và các quyền cho những người rơi vào hoàn cảnh khó khăn.
Vậy con chó của bạn đi ra đường và bị trộm mất, liệu bọn trộm có quyền không khi con chó của bạn không phải “thực thể lý trí ngang bằng” với bọn trộm chó? Tại sao người ta bắt chuột thoải mái mà không được bắt chó của bạn? Chúng ta có thể hiểu rằng những điều kiện sơ khai như xã hội của động vật, quyền hầu như không tồn tại, bất kỳ con vật nào cũng được tự do săn mồi và có thể trở thành con mồi, chỉ khi con chó trở thành “con chó của bạn” hoặc một động vật trở thành “động vật hoang dã được bảo vệ”, chúng mới được hưởng lợi từ thỏa ước của người bảo vệ chúng với những người khác. Hay nói cách khác, vì con người yêu quý hoặc muốn bảo vệ một loài/ con vật cụ thể nào đó, chúng ta đã tạo ra các thỏa ước để những con/ loài động vật đó không bị hãm hại – từ đó chúng ta gán cho chúng cái gọi là “quyền động vật”.

IV. Tóm tắt:

Tóm lại, nếu con người không có ngôn ngữ và khả năng lý trí, thì những thỏa ước khó có thể được hình thành, và từ đó quyền và nghĩa vụ cũng vậy.
Có thể hiểu quyền và nghĩa vụ không tự nhiên mà có, không ai tự nhiên có quyền sống và quyền tự do hay quyền gì khác, mà đó là do những thỏa thuận đã được hình thành và thừa nhận cũng như thay đổi trong suốt lịch sử tiến hóa xã hội loài người.
Bài viết được thực hiện dưới góc nhìn của chủ nghĩa thỏa ước – là một lý thuyết về đạo đức trong triết học đạo đức phương tây, có rất nhiều phản biện cũng như ủng hộ trong luồng tranh cãi về học thuyết này.
Đọc tiếp
Bấm vào đây để bình luận

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Quan điểm - Tranh luận

Thật nực cười khi nói “Học dốt” thành công hơn “học giỏi”?

Ai là người giàu hơn: Các hot girl nổi lên từ Tiktok hay những người làm ra mạng xã hội Tiktok?

Ai là người nắm chuôi: Các nghệ sĩ hay các công ty giải trí đứng sau? 

Để nổi tiếng trong 01 đêm thì dễ, nhưng thời buổi này có ai sống được mãi dựa trên sự nổi tiếng đó? Người ta phải không ngừng lao động, không ngừng cố gắng. Và phải dựa vào quản lý, vào công ty, vào thế lực đằng sau. Mà những “thế lực” đằng sau kia để vận hành được, rất tiếc, phải có cái đầu :).

Bác Phạm Nhật Vượng của tập đoàn Vingroup lớn nhất Việt Nam có nền tảng học vấn thế nào? Đi du học ở Nga trong thời kỳ Việt Nam liên kết với Liên Xô mạnh mẽ nhất, cử những người xuất sắc nhất sang đó.

Đây mới chỉ là một vài ví dụ, và chúng ta mới chỉ đang nói “giàu” về mặt tiền bạc, vật chất, chứ chưa nói đến văn hoá, lối sống, hay thêm nhiều khía cạnh khác nữa của một con người.

Mình xuất thân từ một trường chuyên ở Hà Nội, cũng chỉ là người bình thường so với mặt bằng chung của trường thôi. Trong một môi trường toàn những người được coi là “có đầu óc” hơn những người khác ở xã hội, cũng có các bạn chỉ biết học thuộc để qua môn (và vẫn được điểm cao, vì hệ thống giáo dục ở Việt Nam là thế). Nhưng phần đông những người “học giỏi” rất thông minh chứ không hề “mọt sách”. Là vì người ta biết tìm tòi, đào sâu những kiến thức được học và mở rộng ra những kiến thức bên ngoài. Là khi những đứa trẻ khác chỉ biết chơi bời thì những đứa trẻ kia tìm kiếm cơ hội, xác định hướng đi cho bản thân, rèn luyện con người mình để có hành trang vững vàng nhất trong cuộc đời, không chỉ là học thuật mà còn là kỹ năng mềm cần có.

Những kẻ “mọt sách” và học thuộc, thực ra không phải là “học giỏi”. Muốn “học giỏi” được, phải hiểu bản chất một vấn đề được đưa ra trong sách vở. Mà để hiểu được bản chất thì phải sáng láng và thông minh. Điều này không tìm được ở những người “mọt sách”, nhưng càng không tìm được ở những kẻ chỉ biết ăn, ngủ, lên mạng ba xàm ba láp.

Đi làm vài năm, mình đã trải qua nhiều môi trường, từ môi trường có những người học cao tới nơi toàn kẻ có phần “chợ búa” hay “văn hoá thấp”. Những người có đầu óc khi bon chen trong xã hội nguy hiểm hơn những kẻ ta hay gọi là “đầu gấu” nhiều. Vì du côn thì nghĩ ngắn, nhưng ông chủ Mafia thì không. Mà để “nghĩ dài” được, người ta phải đọc, phải tích luỹ kiến thức, phải quan sát xã hội, và một ti tỉ thứ khác. Nếu cái đầu bạn chỉ nghĩ “học giỏi” nghĩa là “học sách vở”, thì cả đời này không bao giờ khá lên được. Sự học có bản chất từ việc hấp thu và phát triển những gì mình được thấy, và một người lĩnh hội được đầy đủ không thể phát ngôn ra những câu nói hời hợt, thiếu chiều sâu và chỉ có mục đích “gây sốc”. 

Những người thực chất rất biết cách tạo hình ảnh cho mình. Hình ảnh đó bên ngoài những lớp trang điểm, váy áo, bộ com-lê ra dáng người thành đạt còn là cốt cách và chiều sâu của họ. Những cái đó về lâu dài, là một cách kiếm tiền bền bỉ hơn rất nhiều so với vài đoạn video dễ dàng bị nhấn chìm chỉ sau vài ngày nếu có một cái “phốt” to hơn.

Muốn giàu có, muốn được tôn trọng, thậm chí được ngưỡng mộ, nhất định phải “học giỏi”. Bởi kiến thức cho ta sự tự tin, cho ta cái nhìn sâu rộng, giúp ta đưa ra chiến lược đúng đắn cho cuộc đời mình.

Đọc tiếp

Quan điểm - Tranh luận

“Ê gái, tham vừa thôi, đừng tham quá”

1. Nói chuyện thú vị nhưng phải là trai ngoan

Đợt cách ly xã hội này, việc chát chít bầu bạn online càng trở nên phổ biến hơn, vì vậy việc nói chuyện thú vị khi không thể gặp mặt nhau là một điều thiết yếu để có người yêu mùa dịch.

Đương nhiên, việc yêu thích một người biết cách nói chuyện thú vị là điều hợp lý. Cả trai cả gái đều thích điều này. Nhưng, không biết nhiều cô gái trẻ học được ở đâu để đặt ra tiêu chí “Xin đừng bắt chuyện bằng câu “Hi em” vì nó…. nhạt quá”.

Black guy meme wtf | Chistes, Fondo de pantalla móvil, Moviles

Có 2 vấn đề ở tiêu chí này. Một là, “Hi em”, “chào em”, “hi anh” v.v….. có thể nói là cách chào lịch sự, an toàn và phổ biến nhất mà tất cả mọi người ở TẤT CẢ MỌI NƠI trên thế giới đều có thể dùng với một người lạ. Nếu cô cho nó là nhạt, thì chắc hẳn việc nói cám ơn hay xin lỗi cũng là nhạt với cô nốt?!?! Chẳng nhẽ cô xin lỗi bằng nói “Tôi tỏ ra rất quan ngại vì hành động của mình?”. Hai là, cô với người ấy là hai người lạ. Cô nghĩ thử xem, một người chưa biết mình là ai, không biết gu nói chuyện của mình thế nào, đùng phát nhảy vào bắt chuyện bằng mấy câu pickup line học lỏm ở đâu đó, thì cô sẽ đánh giá người đó thế nào, nói riêng về tâm thế của họ với cô? May mắn gu cô thích câu pickup đó thì cô đáp lại, còn cô không thích thì em với họ coi như xong. Vậy là với họ, cô chỉ là một ván cược. Các cô gái thích thế sao? Cô có sẵn sàng cược với nó không?

Nếu cô vẫn chưa thấu, tôi nói đơn giản thế này. Nếu cô có bạn thân khác giới, cô sẽ chẳng ngại gì khi nói mấy câu đùa như “ái chà dạo này nhìn ngon giai phết nhể” hay thậm chí “đm thằng trym bé”. Nhưng với crush thì cô có khi lại nói lắp, đúng không? Đàn ông cũng vậy thôi. Bông đùa dễ, nghiêm túc khó. Dù là việc nói chuyện hay tìm kiếm tình cảm cũng vậy.

Sao? Ấy, cái đấy tôi biết chứ. Không phải ai bắt đầu bằng pickup line cũng là xấu. Thế ngoài việc chưa-chắc-đã-là-người-xấu, cứ-cho-là-sáng-tạo nữa ra thì cô còn có thể đoán được anh ta là người thế nào? Nghĩ kĩ xem……..Phải rồi, còn là người có kinh nghiệm nói chuyện với con gái nữa. Thế cô nghĩ trai ngoan, mấy anh mà yêu ai thì yêu chung thủy, yêu sâu đậm, yêu lâu dài, chí thú làm ăn, không bao giờ làm điều gì khiến người yêu ghen chứ đừng nói là ngoại tình, thì trong đời có được bao nhiêu kinh nghiệm “tà lưa” với con gái? Với tưng ấy kinh nghiệm thì có bao nhiêu người biết dùng mấy cái thứ pickup line ấy?

Cô gái à, trừ phi cô vốn cũng muốn chơi trò đặt cược với thời gian, tiền bạc, tình cảm và cả cơ thể của cô, còn không thì cô cứ lựa mấy anh “Hi em”, “chào em” cho nó lành nhé.

2. Dành thời gian cho cô nhưng vẫn phải có sự nghiệp tươi sáng

Cô gái ạ. Đời đàn ông ngoan khổ nhất chuyện gái gú. Cái lũ đàn ông ngoan ấy mà, để có được cái sự nghiệp tươi sáng ấy, nhiều đứa phải bắt đầu đi làm từ hồi còn học đại học. Cái lần cô cứ than với tôi là thằng người yêu cô nó đi làm nhiều quá mà không đưa cô đi Tạ Hiện chơi với bạn là vì nó đang đi chạy đồ án HỘC CỨT MIỄN PHÍ để xin kinh nghiệm đấy. Mà cô thấy đấy, bán thân bán sức lấy kinh nghiệm lẫn quan hệ như thế, mà tới lúc ra trường nó cũng mới chỉ gọi là có được việc ổn định ngay thôi, chứ nói về lương lậu thì làm sao mà lo được cho cả gia đình?

Hả? À, thôi không sao. May cho cô là cái đợt cô tủi thân quá, tối ngày cứ nhắn tin tâm sự với tôi, còn rủ tôi đi chơi riêng, người cô rủ là tôi đấy. Phải thằng khác là nó đã vẫy đuôi, thè lưỡi dễu dài chạy vội tới đón cô đi rồi. Vậy tôi mới bảo, đàn ông ngoan khổ nhất chuyện gái gú. Cái lúc nó bận lo cho sự nghiệp thì gái nó theo thằng khác với lý do “Anh không dành thời gian cho em”, cái lúc nó lo cho gái thì gái theo thằng khác với lý do “Nhìn anh em không thấy có tương lai”.

Picard WTF Meme Generator - Imgflip

Cô gái ạ, bọn đàn ông ngoan, nó mà đã yêu cô nghiêm túc, đầu nó đã nghĩ tới kế hoạch 5 năm, 10 năm. Bọn nào đầu đạn nó còn nghĩ tới cả sẽ xin học tiểu học cho con của hai người ở đâu. Và mọi giây mọi phút nó lao đầu vào đi làm, nhiều khi đếch phải vì nó thích việc đâu, mà vì để hiện thực hóa cái tương lai mỹ miều nó vẽ ra cho cô và con cô đấy. Nên nếu mà cô thấy nó tham công tiếc việc mà ít dành thời gian cho cô, thì cô cứ ngoan ngoãn ở nhà mà thẩm du và cảm thấy hạnh phúc vì cô sắp được làm bà hoàng rồi nhé 😉

À, mà cô nên nhớ, tuổi tốt nghiệp đại học đúng tiến trình là 22. Tùy vào thời gian tìm việc và khả năng, nhưng nhìn chung đàn ông tạm gọi là có chỗ đứng đủ ổn định để tự tin về mặt tài chính phải ở tầm tuổi sau 25 gần 30. Nên nếu cái “tương lai” mà cô không nhìn thấy ở đám đàn ông trước tuổi này nó lại nói lên khả năng nhìn người của cô đấy.

3. Phải chiều cô, nhường cô MỌI LÚC vì cô là con gái

Cô gái ơi, cô hiểu sai hoàn toàn cái mà em suốt ngày ca ngợi là “nữ quyền” rồi đấy.

Nữ quyền là nói về sự bình đẳng giữa quyền lợi của nam và nữ trong cơ hội phát triển bản thân. Ở một số nơi, một số tổ chức, người ta dùng “nữ quyền” để đưa quyền lợi của phụ nữ, trước đó ở vị thế bất công, trở lại về cán cân bình đẳng.

Nữ quyền KHÔNG phải là để cho cô ngồi lên đầu đàn ông, để cô cưỡi cô lái theo hướng nào cô muốn. Mấy đứa đàn ông sẵn sàng chỉ ra cái sai của cô và vạch ra giới hạn của riêng mình không phải là “mấy thằng đàn bà” như cô hay nghĩ đâu. Đấy mới là một người đàn ông đáng để cô dựa vào đấy. Chứ cái bọn mà suốt ngày lũi cũi ve vẩy đuôi làm trò cho cô xem, cô bảo sủa cũng sủa, cô chửi gì nó cũng nghe, cô thấy thích cô sướng, bọn đấy mới là cái bọn dễ ngoại tình lắm đấy cô biết không?

Facepalm Statue Free Stock Photo - ISO Republic

Cô lại nhầm. Giờ cô ngồi đây nói “Tôi là người biết đúng biết sai. Có lỗi phát tôi nhận ngay” thì dễ lắm. Tôi thừa biết là lúc cãi nhau cô cần biết quái gì ai đúng ai sai. Lúc đấy thì cô chỉ quan tâm xem thằng đàn ông của cô có biết vào dỗ cô trước, xin lỗi cô trước chỉ vì cô là con gái chứ gì. Cái lũ đàn ông tốt mà tôn trọng cô ấy, họ chỉ nhường và chiều cô lúc hợp lý thôi. Nếu họ cảm thấy lý do không đáng để cãi nhau, họ sẽ nhường cô. Nhưng cô mà sai rành rành ra, họ chỉ cho cô cái sai mà cô còn gân cổ lên cãi xong quay ra bảo “Đàn ông mà đi cãi nhau với đàn bà” thì cô nên để họ đi tìm người khác tốt hơn đi nhé.

4. Không quá già, nhưng phải sâu sắc

Sự chín chắn, sâu sắc của đàn ông nếu không phải rút ra từ con đường sự nghiệp, thì là qua các mối quan hệ xã hội. Đành rằng có những người phải va chạm với đời từ rất sớm, nhưng con số đó chưa là gì với số người cứ tà tà học hết 12 năm phổ thông và 4 năm đại học, ngoài học chỉ có ăn chơi ngủ ỉa.

Tôi nói thế chắc cô cũng hiểu, cái sâu sắc cô mong đợi ở đàn ông thông thường tỉ lệ thuận với tuổi tác. Cô không thể so sánh độ từng trải của 1 chàng trai 22 tuổi với 1 ‘chú’ 30 tuổi được. Cô còn trẻ, cô thích chơi và thích yêu trai tầm tuổi mình hay cùng lắm hơn mình 3,4 tuổi vì cùng thế hệ dễ chơi, vậy thì cô phải đánh đổi cái “dễ chơi” ấy với “trải đời”. Cô chọn mấy chú “trải đời” để nhận được “sâu sắc” ngay lập tức thì cũng phải nhận thêm cái cái nguy cơ bị lừa, bị lợi dụng thể xác trong-khi-vẫn-nghĩ-mình-không-bị-lừa. Trả được cái giá ấy không?

Ô hay, tôi có nói là mong cầu sự sâu sắc là sai đâu? Tôi chỉ muốn chỉ ra cho cô là, cô đòi hỏi gì thì cũng phải hợp lý. Cô có yêu cầu thằng cháu học lớp 3 của cô giải tích phân không? Cô phải chờ nó học lên từng tí một chứ. Ngay từ đầu cô lại muốn đi với giáo sư tiến sĩ thì lấy ai ra kèm mấy đứa học đại học???

Wtf dog Blank Template - Imgflip
___________________________________________________

Nói qua thì phải nói lại:

1. Trai ngoan vẫn có thể nói chuyện thú vị

Trai ngoan vẫn có thể trở thành một người thú vị bằng cách chủ động học cách giao tiếp, nhưng quan trọng nhất vẫn là có một cuộc sống thú vị. Biết nhiều điều ở nhiều lĩnh vực khác nhau, có một bộ kĩ năng đa dạng, có nhiều trải nghiệm thực tế cuộc sống v..v….. Khi có một cuộc sống thú vị thì chỉ nói chuyện bình thường, không cần tiểu xảo hay pickup line, bạn cũng đã đủ thu hút người nghe rồi. (Tuy nhiên, nếu biết kết hợp với cách giao tiếp hợp lý thì hiệu ứng sẽ tốt hơn).

Tuy nhiên một trai ngoan thiếu kinh nghiệm, khi trò chuyện với người mình có cảm tình, sẽ có những bối rối và ngại ngùng nhất định. Đành rằng những giây phút giao tiếp đầu tiên rất quan trọng để gây ấn tượng tốt, nhưng nếu các cô gái có thể bỏ qua sự ngại ngùng này và cho chàng trai cơ hội cởi mở bản thân về sau thì có thể đó lại là một người phù hợp với mình đấy.

(Như trong bài Chọn chồng tôi từng nói, ông nào nói trơn tru ngay từ đầu thì cần cảnh giác. Nhưng nếu sau một thời gian nói chuyện rồi mà anh vẫn chưa bộc lộ được sự thú vị của anh thì đừng trách gái phũ nhé).

2. Các cô gái cần kiên nhẫn và thông cảm, nhưng cánh đàn ông cũng cần để tâm tới nhu cầu về mặt tình cảm của phụ nữ.

Cũng có không ít các cô gái biết nhận thức sự khó khăn vất cả của cuộc đời và biết thông cảm với những buổi làm thêm giờ của người yêu. Điều này không có nghĩa cánh đàn ông cứ về tới nhà là vất vặp thay quần áo ăn cơm rồi trèo lên giường ngủ hay lao vào chơi game mà không một lời hỏi han tới cô gái. Nếu hoàn cảnh không cho phép các anh em cân bằng thời gian giữa đời sống tình cảm và công việc, chí ít khi về tới nhà, hãy dành toàn bộ sự chú ý của mình vào cô gái dù mệt tới đâu. Những lời hỏi thăm, những cái ôm ấp, sự âu yếm nhẹ nhàng, hay thậm chí những lời tâm tình về những gì xảy ra ở chỗ làm của anh, đôi khi chỉ mất khoảng 15-20′, nhưng một cô gái vốn đã cảm thông với sự bận rộn của anh vẫn sẽ cảm thấy tràn ngập yêu thương.

3. Không phải lúc nào cũng nhường, nhưng cũng không phải lúc nào cũng phải là người chiến thắng.

Đàn ông càng ít từng trải thì càng có cái tôi to. Anh em nào mà chưa bị đời vả thường sẽ cho sự nhún nhường, dù là với người yêu, là sự hèn kém, nhu nhược, từ đó luôn có sự thôi thúc phải gân cổ lên cãi để ‘thắng thế’ dù là cãi cùn. Điều này, tiếc rằng, thường khó tránh khỏi từ tuổi dậy thì cho tới tầm 25 tuổi, một số trường hợp còn trở thành tính cách tới cuối đời.

Với những người không bao giờ thừa nhận mình sai thì các cô thực sự nên rời bỏ khỏi họ.

Với những người biết thừa nhận mình sai nhưng không nhận trách nhiệm về mình, hoặc chỉ chực cô sai thì buông lời nhục mạ phỉ báng thì cũng nên cho next nốt.

Còn đương nhiên, nếu họ biết rõ ràng với cô về những gì họ muốn và không muốn trên tinh thần tôn trọng, thì cô nên tôn trọng chúng. Nếu cô thấy không hợp với chúng thì nên dừng lại. Còn cô vẫn muốn giữ họ làm người yêu, đòi phải là người có chính kiến, nhưng trái ý cô muốn là lại gọi người ta là “đàn bà”, thì thôi cô để cho người ta yên nhé!!!

4. Sâu sắc, với phụ nữ, nhiều khi chỉ đơn giản là biết lắng nghe và để ý.

Phụ nữ có nhu cầu chia sẻ cảm xúc vô cùng dồi dào. Anh em nhiều khi chỉ cần biết cách gợi chuyện cho cô gái xả lòng về bất cứ chuyện gì trên đời đã đủ để họ có một ấn tượng tốt về độ “sâu” của anh em rồi. Khi họ xả, hãy lắng nghe và giúp họ giải tỏa chúng. Đừng đưa ra lời khuyên nếu không được hỏi, bởi mục đích chính của họ vốn là để giải tỏa, không phải để tìm giải pháp.

Ngoài ra, nếu biết để ý tới những thay đổi vốn không quá rõ ràng của họ, từ cái nhỏ như thay bông tai, hay cái lớn như nét mặt của họ không vui, đó cũng là một sự sâu sắc mà phụ nữ rất thích.

Tất cả những kĩ năng ấy đều phải được rèn luyện thường xuyên, càng sớm càng tốt. Nếu cô gái đã nhiều lần đề cập tới sự “trẻ con” trong anh mà anh vẫn không có tiến triển gì, thì lỗi là ở anh đấy.

“>

Lướt qua một lượt những page đưa ra câu hỏi tương tự  “Các bạn gái ơi, các bạn có tiêu chuẩn gì ở người yêu?”, tôi thấy vẫn còn quá nhiều cô gái trẻ đang có những tiêu chí, dù vô cùng thuyết phục, nhưng lại hết sức vô lý và tréo ngoe. Bài viết này xin được dành để chỉ ra cái giá phải trả cho những tiêu chí ấy, để các cô có thể ước lượng được rằng mình có thể trả được chúng hay không nhé.

Đọc tiếp

Quan điểm - Tranh luận

Học cách ăn nói quan trọng tới mức nào?

 Khéo ăn nói, người người yêu mến. Đoảng ăn nói, làm gì cũng không xong.

Mới đây thôi, cậu bạn của tôi đã quyết định việc chỉnh đốn lại cách ăn nói và cư xử của mình, tôi thấy tuy là hơi muộn nhưng cũng rất vui vì dù sao ít nhất cậu ta cũng đã tỉnh ngộ.

Tạm gọi người đó là B – B là một cậu bạn rất hào sảng và nhiệt tình, tôi và B đã từng chơi với nhau từ hồi cấp 1 tới giờ nên cũng có thể nói là thân. Duy chỉ có 1 điều mà tôi không thích ở cậu ấy, đó là cách hành xử và ăn nói.

Còn nhớ hồi tôi mới vào cấp 2, B đã nhiệt tình xung phong lên giới thiệu bản thân với cả lớp bằng một giọng hết sức là chói tai, lời nói của B thậm chí còn hơi thô lỗ nữa, làm cho một lúc sau các thầy cô bên lớp khác phải sang hỏi ở lớp có đánh nhau à? Sau khi giới thiệu xong, thậm chí B còn gọi giật tôi lên và quàng vai bá cổ tôi, nói với tôi rằng “Đây là anh em của tớ đó, người này tuy hiền lành thế thôi chứ hổ báo không ai bằng!”. Khi đó ai cũng nhìn tôi như thế tôi đang bị B dìm hàng công khai vậy. Tôi ngượng đến tái mặt, đầu cúi gằm xuống bàn suốt cả buổi hôm đó vì quá ngượng. Thực ra lúc đó tôi đã có ý nghĩ nghỉ chơi với B nhưng nghĩ lại thì B cũng rất tốt bụng và biết giữ lời hứa, tôi nhờ gì B cũng cố gắng giúp đến cùng, nên tôi đành “ngậm bồ hòn làm ngọt”, tự ngẫm tưởng rằng giá như cậu bạn B của tôi khéo ăn nói hơn một chút thì sẽ tốt bao nhiêu!

Sau đó dần dần tôi cũng có những người bạn mới, và B cũng vậy, nhưng cách đây mấy tháng B có nói với tôi B đã nghỉ chơi với mấy bạn đó rồi, tôi hỏi tại sao, B liền bực tức nói: Mấy đứa đó toàn mấy đứa adua, nịnh hót, đến lúc tớ mới nói có vài câu thì bọn nó đã nghỉ chơi rồi, cái bọn khốn nạn đó cậu còn nhắc lại làm gì nữa cho mệt! Thực ra không phải tôi không biết, những người bạn của B cũng rất tốt bụng, hiền lành và học giỏi như bao học trò gương mẫu khác vậy. Nhưng tôi nghĩ mấu chốt vấn đề ở đây lại nằm ở cách ăn nói của B, nhiều lần thậm chí khi nghe B nói, tôi còn tưởng B đang tát vào mặt tôi vậy. Tôi đã cố giải thích rất nhiều lần với B rằng nên tạo ấn tượng tốt với người khác ngày từ đầu nếu không sẽ bị coi là một người xấu và dần dần mọi người sẽ xa lánh cậu ấy. Nhưng thậm chí ngay cả lúc tôi nói với cậu ấy những điều đó, B còn nói với tôi bằng giọng khinh bỉ: “Ấn tượng? Còn lâu, tớ là tớ nên tớ có quyền hành xử như tớ muốn, còn nếu họ không thích tớ thì vấn đề là ở bọn họ, không phải tớ!”

Và đúng như tôi dự đoán, vấn đề của B đã dần hiện ra: Sau 1 năm học đầu tiên, mọi người đều coi B là một kẻ bắt nạt, mọi việc từ việc học, đi chơi hay tham quan đều chẳng có ai dám rủ B đi cũng vì B quá thô lỗ và cộc cằn, toàn làm mất lòng người khác mặc dù cậu ta không hề như vậy, giờ tôi thấy B như một kẻ bị cô lập trong lớp vậy, thật đáng thương.

Qua đó, chúng ta thấy được rằng để được mọi người có ấn tượng tốt về bạn thì trước hết bạn phải tạo ấn tượng thật tốt đối với họ ngay từ lần gặp đầu tiên đã. 1 năm đã là quá đủ để chúng ta định hình được tính cách của chính mình trong xã hội và dần đi vào quỹ đạo với mọi người, cũng như B vậy, trong 1 năm đầu, cậu ta luôn tạo ác cảm và ấn tượng xấu về B mặc dù B không hề như vậy. Giá như lúc đó B cố gắng chình sửa lại hành vi của mình thì mọi chuyện đã không đến mức này.

Có một số người sẽ nói rằng, việc tạo ấn tượng tốt với người khác thực ra chỉ là sự giả tạo lúc đầu vì thực sự những người đó không như thế thì sao? Chẳng lẽ lừa dối người khác là tốt ư? Thật ra là không, tạo ấn tượng tốt ở đây không có nghĩa là bạn phải giả tạo, mà cái ấn tượng ở đây là ấn tượng về cá tính, phong cách và tư tưởng của chính mình, vì chính những ấn tượng đó đều tạo nên con người mình và sẽ là nền tảng cho cuộc sống tương lai của bạn. Còn về những tính xấu của bạn, tôi không bảo là chúng ta phải giấu những cái xấu đó đi, mà chúng ta phải chỉnh sửa lại những tính xấu đó của mình, vì khi bước vào một môi trường mới, để hòa hợp với họ, chúng ta buộc phải có tinh thần trách nhiệm và sự chín chắn mà những điều ở đây đều là tốt cho ta về mặt lâu dài.

Mong rằng sau khi đọc bài viết này mỗi chúng ta đều hiểu thế nào để tạo được ấn tượng tốt với mọi người, tránh việc quá thô lỗ hay quá giả tạo, chỉ cần là chính mình thì bạn cũng sẽ đều được mọi người yêu quý

Đọc tiếp

Nhiều người đọc